"Cửa còn chưa khóa......" Đường Thu Bạch hình như có chút do dự nhìn về phía cạnh cửa.
Cảnh Thư Vân nhìn nàng cười cười, "Em đã quên, đây là ở văn phòng của tôi."
Đường Thu Bạch thu hồi tầm mắt đối diện cùng cô, Cảnh Thư Vân lại tiến thêm một bước giải thích, "Không ai dám không gõ cửa tiến vào."
"À...... Phải." Đường Thu Bạch cứng đờ sống lưng, hơi hoãn thả lỏng lại, "Cho nên chú dì nói gì đó? Buổi tối chị không cùng họ ăn cơm sao?"
"Chú dì?" Cảnh Thư Vân trái lại không vội không vàng lặp lại xưng hô Đường Thu Bạch thốt lên.
"Đúng vậy, không nên gọi như vậy sao?"
"Trước đó em buột miệng thốt ra cũng không phải là cái xưng hô này" Cảnh Thư Vân dừng một chút, lòng bàn tay vuốt ve mu bàn tay Đường Thu Bạch, khóe môi ngậm cười chế nhạo nói, "Thía thượng...... Hoàng?"
"...... Đó là nói sai." Gương mặt Đường Thu Bạch hơi bắt đầu nóng lên.
"Ừ, ba tôi là Thái Thượng Hoàng, thế tôi chẳng phải là thành tiểu hoàng đế?" Cảnh Thư Vân không chịu bỏ qua.
"Hửm......" Đường Thu Bạch suy tư hai giây, dời mắt, nhỏ giọng nói, "Hình như cũng không nhỏ*......" (*nhỏ = tiểu)
Cảnh Thư Vân hơi ngửa đầu, nhìn Đường Thu Bạch, ý cười trên mặt càng sâu, chỉ là đôi mắt híp lại, đuôi lông mày nhẹ nhàng giương lên.
Đường Thu Bạch bị nhìn mà cả người không được tự nhiên, cười làm lành nói, "Em là khen chị lợi hại."
"Chà? Đúng không?"
Đường Thu Bạch gật như gà con mổ thóc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/3718714/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.