Đôi môi khẽ mím của Đường Thu bất giác giật giật, lại nhẹ nhàng khép lại, ý cười nhàn nhạt nổi lên gương mặt, có chút chờ mong lại tò mò, "Cái gì cũng được sao?"
"Ừ." Đôi mắt đen láy của Cảnh Thư Vân lẳng lặng nhìn nàng, đáy mắt lại được phản chiếu từ ánh sáng mặt bên xuyên thấu qua mắt kính, phủ lên một lớp màn nhu hòa.
Đường Thu Bạch hơi nghiêng đầu nhìn cô, ý cười trên khóe môi leo lên mi mắt, "Xùy, giờ em nhất thời cũng không nghĩ được."
Cảnh Thư Vân hơi nhướn mày, thần thái tự nhiên, "Cho em kỳ hạn ba tháng suy nghĩ, quá thời hạn mất hiệu lực."
"Được." Đường Thu Bạch đáp.
Tiễn lão sư bình thẩm đi, Đường Thu Bạch lại gọi mọi người trở lại phòng họp, sau khi người đến đông đủ, Cảnh Thư Vân từ vị trí chủ tọa đứng lên, hai tay tự nhiên chống ở trên bàn hội nghị.
Phía dưới bàn tay trắng nõn là mặt bàn màu nâu, phối hợp màu sắc càng thêm rực rỡ, càng tôn lên màu da bàn tay chủ nhân, trên mu bàn tay là mạch máu màu xanh như ẩn như hiện, năm ngón tay khẽ cong lên, khớp xương rõ ràng lại thon dài.
Đường Thu Bạch vốn đang ngồi bên cạnh cô, lại cần phải ngửa đầu để nhìn cô, tay Cảnh Thư Vân cơ hồ liền ở ngay trước mắt, tầm mắt Đường Thu Bạch không kiềm được mà quanh quẩn ở mặt cùng tay của cô.
"Chúc mừng mọi người không có uổng phí công sức bỏ ra, mở rộng hạng mục thành công không chỉ là sự phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679450/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.