Đường Thu Bạch bất chợt tỉnh lại, mở to đôi mắt, thất thần nhìn trần nhà, một hồi lâu nhìn cảnh vật quen thuộc xung quanh mới phản ứng lại, nàng đã về nhà.
Buổi sáng là Cảnh Thư Vân lái xe đưa nàng đến cổng tiểu khu, Đường Thu Bạch vốn muốn tự mình gọi xe trở về, để cho Cảnh Thư Vân trực tiếp về nhà nghỉ ngơi, kết quả rốt cuộc vẫn là đối phương kiên trì hơn nàng.
Đưa đến cửa, Đường Thu Bạch chuẩn bị xuống xe, Cảnh Thư Vân đột nhiên gọi nàng lại.
"Hửm? Sao vậy?" Đường Thu Bạch động tác mở cửa chợt dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Khóe môi Cảnh Thư Vân cong lên cười nhẹ, "Cùng nhau ăn bữa sáng không?"
Đường Thu Bạch bất tri bất giác bị khóe môi cô hấp dẫn, còn có chút kinh ngạc, trong lúc nhất thời nàng cảm thấy hẳn là đáp ứng, thế nhưng sự mệt mỏi của đại não đã lấn át ý nghĩ của nàng, giây tiếp theo buột miệng thốt ra lời cự tuyệt, "Thôi không ăn, lão bản, chị mau trở về nghỉ ngơi, tối hôm qua cũng không ngủ, sớm chút về ngủ thêm một giấc."
Ánh mắt Cảnh Thư Vân nhìn Đường Thu Bạch bỗng nhiên tối sầm xuống, ngay cả tươi cười đều thu liễm đi chút, cô gật đầu.
Đường Thu Bạch về nhà rửa mặt xong, cái gì cũng không kịp nghĩ liền ngã vào chiếc giường lớn mềm mại ấm áp, vừa ngủ liền ngủ tới hiện tại.
Đường Thu Bạch ngủ quá lâu, ý thức còn có chút mơ hồ, tới lúc nàng hồi thần muốn nhìn thời gian, di động đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679427/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.