Edit: Nananiwe
Buồn cười không?
Sau khi buông di động xuống, Triệu Thần Vũ vẫn luôn nghĩ về vấn đề này.
Hắn tự nhận là bản lĩnh của mình không phụ lòng người, tự nhận là mình quấn lấy không chút liêm sỉ tự tôn như vậy, cuối cùng có được tất cả mọi thứ trong tay...
Chẳng qua là mệnh lệnh của cấp trên, người ta bị ép không thể không thực hiện nhiệm vụ mà thôi.
Mà hắn lại tạ ơn trời đất giống như đồ ngu ngốc, không biết đây là kế hoạch người ta đã tính sẵn tất cả, bị bán còn ngu ngốc đi theo đếm tiền cho người ta.
Lúc ban đầu, hẳn là Nhậm Bách Nhiên chê cười sau lưng hắn không ít lần nhỉ?
Ngay cả chính hắn còn cảm thấy mình buồn cười mà.
Thật sự là yêu bằng lý trí, quả thật ngu xuẩn.
Cảnh phỉ, cảnh phỉ...
Cho tới hiện tại, Triệu Thần Vũ mới bắt đầu coi trọng danh từ mà trước giờ hắn vốn chưa từng để ý.
Nếu hắn không phải "phỉ" thật thì tốt biết bao.
Như vậy hắn sẽ không đứng ở phe đối lập với Nhậm Bách Nhiên, tình cảm giữa hai người bọn họ sẽ không pha lẫn nhiều chân tướng không lường trước, nhiều thứ phá hủy phần tình cảm thuần túy này đến như vậy.
Nhưng nếu hắn không phải là trùm xã hội đen kẻ khác mới nghe danh đã sợ mất mật, hắn cũng sẽ không gặp được Nhậm Bách Nhiên, lại càng sẽ không làm cảnh sát cấp cao kiêng kỵ, phái Nhậm Bách Nhiên chủ động tới tiếp cận hắn.
Không nói đến việc Triệu Thần Vũ hắn sẽ thoải mái mà trải qua một kiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-phi/265974/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.