Bảy năm sau...
Sydney, quận King Cross
Reng! Reng!
Lần tay ra khỏi lớp chăn bông ấm áp, Cổ Thiên Minh khẽ cau mày bực bội. Sáng sớm tờ mờ mới sáu giờ sáng đã có kẻ làm phiền giấc ngủ của anh. Vốn tính khí lúc mới tỉnh dậy của anh đã không mấy đẹp đẽ, tối qua lại còn bị cơn đau đầu hành hạ khó khăn lắm mới chợp mắt được vài tiếng đã bị đánh thức. Kẻ quấy rối tốt nhất nên liệu hồn chuẩn bị một lý do hợp lý trước khi anh bứt đầu y ra làm Piñata cho bọn trẻ con trong khu đánh chơi.
“Sao?” Cổ Thiên Minh cau có, buông một chữ”sao” đầy bực bội.
“Không chào hỏi nổi một tiếng sao? A. tính khí cậu như vậy chẳng trách sao đến bây giờ vẫn còn làm bạn cùng Cô đơn.” Đầu dây bên kia xì một tiếng rõ dài, ra điệu ngán ngẩm. “Ây da, vẻ ngoài nam thần phi nhân loại như vậy tại sao lại thuộc về một kẻ tính cách biến thái khó ở như cậu chứ? Thật là phí phạm của giời nga~”
“... Tôi cho cậu 3 giây để đi vào vấn đề trước khi đầu cậu biến thành cái Piñata bảy màu treo trước cửa nhà tôi.”
“Một!...Ha...” Thiên Minh giọng điệu đanh lại, nghiêm túc đếm.
“Được rồi, được rồi! Đừng đếm nữa!” Y không dám đùa nữa đâu, cái tên A. cổ quái đó nói bẻ là bẻ, không phải dạng đùa đâu. Y vẫn còn yêu đời lắm, chưa muốn sang chầu ông bà đâu. “Hức, chả là Boss mới gửi tin cho toàn thể đội tám, cậu và tôi được cử qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cang-day-toi-se-cang-om-em-that-chat/1982541/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.