Nghe bọn họ nói chuyện mà sống lưng tôi lạnh toát. Thật không ngờ bọn họ lòng dạ lại ác độc đến như vậy. Nếu như ngày hôm nay tôi không nghe được cuộc nói chuyện này thì không biết cuộc đời của tôi ra sau khi rơi vào tay họ.
Rồi Ngọc Hạnh cầm lấy cái gói thuốc mà Như Ý đưa, khuôn mặt nó cũng nhanh chóng lộ ra vẻ đắc ý. Nó đáp
-Là phi vụ gì vậy chị. Chị nói rõ cho em nghe nha.
-Thì là… tao bắt nó tráo đổi với Hoàng Phúc để đổi lấy sự tự do cho tao thôi.
-Thế anh Phúc cũng thích con này à?
-Có lẽ là như vậy. Trên đời này bọn đàn ông đều bị nó bỏ bùa hết rồi.
-Conmeno em phải nhanh chóng cho nó uống thuốc rồi bắt nó cho chị mới được. Từ bữa nó mới vào công ty em đã không ưa nổi nó rồi.
-Ừ cứ từ từ mà làm. Chị không gấp. Cẩn thận đừng để ai phát hiện đó.
-Em hiểu rồi.
Nói xong bọn nó cười hả hê còn tôi lúc này tức đến mức cả người nóng phừng phừng, hai chân run rẩy. Tôi chỉ muốn một phát lau ra để hỏi tội hai con khốn đó. Tôi đã làm gì bọn nó để bọn nó phải mưu mô hại tôi như thế. Thế nhưng khi tôi vừa định bước qua chỗ bọn nó thì đúng lúc điện thoại trên tay tôi rung lên, hiển thị cuộc gọi đến của Phong.
Vì sợ bọn kia phát hiện ra tôi đang ở đây nên tôi nhanh chóng lẽn ra ngoài toilet phía sau quán rồi mới bắt máy
-Em nghe?
-Anh về rồi, em lên phòng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-tinh/2638709/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.