“Khụ khụ… được rồi, mọi người đừng ồn ào nữa, tôi có chuyện muốn tuyên bố.”
Đến tận lúc không thể nhìn tiếp được nữa, Lâm Nguỵ Đông mới ho khan vài cái thì Lam Phong mới dừng lại, không bạt tai Văn Tường nữa.
“Đồ khốn! Mày dám đánh tao cơ á! Chú Lâm chú cũng thấy rồi đấy, hắn ta đánh cháu.” Văn Tường xoa xoa khuôn mặt đang sưng to lên của mình, đi tới bên cạnh Lâm Ngụy Đông khóc lóc thảm thiết: “Chú Lâm chú nhất định phải lấy lại công bằng cho cháu.”
Nhưng Lâm Ngụy Đông không thèm liếc mắt nhìn Văn Tường một cái nào, hắn ta quả thực là đã khiến ông vô cùng thất vọng. Hôm qua ông đã cảnh cáo Văn Tường nhất định không được chọc vào Lam Phong, kết quả là hắn ta cố tình không nghe lời, chủ động đi gây sự với Lam Phong, bị đánh là đúng. Văn Tường còn ngu ngốc cho rằng ông sẽ lấy lại công bằng cho hắn ta sao?
“Quản lý Văn, cậu không nghe thấy lời tôi nói sao? Tôi có chuyện muốn tuyên bố.”
Biểu hiện của Lâm Ngụy Đông rất lạnh nhạt khiến cho mọi người trong văn phòng đều vô cùng kinh ngạc. Họ đều biết ông là chú của Văn Tường, ông và ba hắn ta là anh em kết nghĩa. Đáng nhẽ ra ông phải bảo vệ cho Văn Tường khi thấy hắn ta bị người ta đánh chứ! Tại sao lại giả vờ như không quen biết vậy?
Trên mặt Lam Phong lại lộ ra nụ cười, tên Lâm Ngụy Đông này đang tỏ thái độ sao với mình sao?
“Chú Lâm! Cháu bị người ta đánh đó! Chẳng nhẽ chú không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/127782/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.