Trước cánh của màu xanh của quán bar, Lam Phong và Cam Tiểu Hàm nhảy xuống taxi.
“Cam Tiêu Hàm, cô sợ không?” Lam Phong đứng trước cửa quán bar, quay đầu hỏi Cam Tiểu Hàm.
“Có anh ở đây, tôi không sợ!” Cam Tiểu Hàm cười lắc đầu.
“Vậy đi thôi!”
Lam Phong nắm tay Cam Tiểu Hàm đi vào bên trong.
Vừa bước vào quán bar, bên tai đã vang lên những âm thanh ầm ĩ và êm ái, dưới ánh đèn lấp lánh hơi tối là một đám nam nữ thanh niên nhảy nhót sôi nổi.
Lam Phong thấy Cam Tiểu Hàm hơi nhíu mày, có thể thấy cô không thích không khí nơi này lắm.
“Cam Tiểu Hàm, cô tìm một nơi có thể trốn đi, lát nữa đánh nhau tôi sợ không để ý tới cô được.” Lam Phong nói nhỏ với cô.
“Được!” Cam Tiểu Hàm gật đầu, đứng sang một bên.
“Những người không liên quan ra ngoài! Gọi Báo ca của các người ra ngoài cho tôi.”
Cam Tiểu Hàm vừa tìm được chỗ trốn thì Lam Phong cầm một cái ghế gần đó ném vào chiếc đèn treo trên trần nhà của sàn nhảy.
“Rầm...”
Cái ghế rơi thẳng vào đèn treo chính xác không sai một ly, trên sàn nhảy lập tức xuất hiện vô số mảnh thủy tinh vỡ, khiến cho cả quán bar trở nên rất hỗn loạn, không biết bao nhiêu người hét to chạy ra ngoài cửa quán, còn vài người nhân viên vội chạy lên lầu hai, hiển nhiên muốn đi báo tin.
Chỉ một lúc sau, một quán bar vốn chật kín người chỉ còn lại mấy người nhân viên và một nhóm côn đồ đứng khắp nơi.
Trên lầu hai, ba người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/127779/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.