“Thằng nhóc này, mày muốn chết à?”
Thấy bàn tay mình bị tóm chặt, mặt Văn Tường xanh mét, hắn ta lạnh lùng mở miệng: “Mày có tin là ông đây đuổi mày ngay lập tức, cho mày cuốn xéo liền không?”
Văn Tường giơ bàn tay kia lên định đánh vào mặt Lam Phong.
“Hừ!” Lam Phong khẽ hừ lạnh, tóm lấy bàn tay kia của Văn Tường.
“A… Mày buông ra, mau buông ra ngay.” Văn Tường kêu lên đầy đau đớn.
“Lam Phong, anh mau bỏ tay ra, mau bỏ tay tổ trưởng Văn ra ngay, nếu không anh ta sẽ đuổi anh thật đó.” Cam Tiểu Hàm mở to mắt, nhìn thấy Lam Phong đang túm lấy một bàn tay của tổ trưởng Văn, sốt ruột nói.
“Yên tâm đi, không sao đâu!” Lam Phong cười nhẹ, cầm một bàn tay Cam Tiểu Hàm lên dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, sau đó tát thật mạnh vào mặt Văn Tường: “Cam Tiểu Hàm, về sau ai dám bắt nạt cô nữa, cô cứ đánh hắn ta như vậy, biết chứ? Đánh như thế này này, dùng sức một chút…”
“Nhìn ánh mắt hắn ta nhìn cô trước kia, tôi nghĩ chắc chắn hẳn hắn ta đã bắt nạt cô nhiều lần rồi, đúng không? Cho nên cô cần phải cho hắn ta thêm vài cái nữa.”
“Chát chát chát…”
Vẻ mặt tất cả mọi người đều kinh ngạc xen lẫn hoảng sợ nhìn Văn Tường đang bị Lam Phong tóm chặt lấy không thể nào nhúc nhích được, đành phải đứng để Cam Tiểu Hàm bạt tai, tiếng “chát” không ngừng vang lên trong phòng làm việc.
“Lam Phong, mau bỏ tay tôi ra, đừng đánh nữa…” Cam Tiểu Hàm vội vàng kêu lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/127777/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.