Từ nhỏ, chỉ cần ta nhỏ một giọt nước mắt, phụ hoàng, tổ mẫu, các huynh trưởng, thậm chí các nương nương trong cung đều phải đầu hàng.
Huynh trưởng nói, chỉ cần ta nũng nịu một tiếng, có thể khiến các công tử ca nhi ở kinh thành mềm nhũn xương cốt, vì vậy họ liều mạng chiều chuộng ta thành tính cách ngạo mạn, để uy h.i.ế.p những kẻ có ý đồ xấu.
Trước đây khi ở cùng Nghiêm Cẩn Ngọc, ta luôn nóng nảy, lần nào cũng giương nanh múa vuốt, tức giận đến mức hỏng bét, ta chưa từng dùng kỹ năng nũng nịu này với hắn.
Tim Nghiêm Cẩn Ngọc đập thình thịch, ta nằm trong lòng hắn nghe rõ mồn một, miệng cười đến tận mang tai.
Giọng nói trầm thấp của hắn truyền đến từ trên đỉnh đầu: "Ta nói muốn nạp nàng ta khi nào chứ?"
Ta đầy nước mắt, môi run rẩy ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, nức nở: "Phu quân... phu quân không nạp thiếp sao?"
Nghiêm Cẩn Ngọc mặt lạnh tanh: "Trạm Trạm, quân tử nhất ngôn."
"Phu quân vẫn yêu Trạm Trạm nhất phải không?"
Nghiêm Cẩn Ngọc mím chặt môi mỏng, dưới ánh mắt tủi thân đầy nước mắt của ta, hắn từ từ thốt ra một chữ: "Phải."
Ta quay đầu nhìn Thư Cát đang mất hồn, ngón trỏ từ từ gạt nước mắt trên má, nở nụ cười chiến thắng: "Nàng biết nũng nịu, ta cũng biết; ta biết đánh phu quân, nàng biết không?"
Thư Cát chỉ vào ta, môi tái nhợt, bị ta chọc tức đến run rẩy như cầy sấy: "Ngươi... ngươi..."
"Cái gì cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-y-ngoc-thuc/3572761/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.