Hoa phấn trong vườn bị người ta nhổ tận gốc, đâu đâu cũng là bùn đất cùng hoa phấn rãi rác, mọi người giật mình đứng trong sân.
Tưởng Niệm sợ hãi che cánh môi khẽ mấp máy của mình, nhìn chăm chú, sao có thể như vậy?
Lúc chiều vẫn còn tốt mà?
Cưỡng ép bản thân bỉnh tĩnh, mới bước nhanh xuống lầu, đến vườn hoa đã thấy thím Doãn ở đó, đang ngồi dưới đất thương tâm muốn chết: "Trời ơi! Đây là xảy ra chuyện gì? là ai? là ai làm?!"
Bà hét lớn, tất cả mọi người rụt cổ, không dám lên tiếng.
"Đây là xảy ra chuyện gì? Sao...." Tưởng Niệm do dự một chút rồi ngồi xổm xuống trước mặt thím Doãn, lại bị một lực lớn đẩy ra, cô không hề phòng bị té ngã trên đất, bàn tay lập tức bị xướt da, đau đến cô rên lên.
"Là cô, là cô! đúng không? Có phải là cô làm không?" thím Doãn như nổi điên chỉ vào cô, dáng vẻ hung ác rất đáng sợ, đoán chừng nếu không phải bà không thể đi, bà đã sớm ăn tươi nuốt sống Tưởng Niệm rồi.
Tưởng Niệm nghe bà vu oan mình như vậy, cũng mặc kệ vết thương, vội vàng đứng dậy, kịch liệt xua hai tay, ra sức lắc đầu: "Không phải, không phải tôi, thật sự không phải tôi!"
Cô sợ bị người ta vu oan!
Nước mắt, vội vã trào ra, Tưởng Niệm khủng hoảng nhìn về phía mọi người, run rẩy giải thích: "Mọi người hãy tin tôi, không phải tôi, thật sự không phải tôi làm!"
Nhưng mọi người vẫn nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ, thậm chí có vài người còn nhướng mày khinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-tu-tinh-yeu-gap-go-tong-giam-doc-long-da-doc-ac/554031/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.