Lời của cô khiến cả người An Nguyệt Lê chấn động, cô nói chuyện đây là của cô? Cô nói không cần hắn lo?
Cô có biết hắn lo cho cô mười năm, còn muốn lo tiếp nữa, thậm chí muốn lo cho cô, cả đời!!!
Cô có biết lời của cô tổn thương hắn, rất sâu rất sâu---
Nhìn thân thể An Nguyệt Lệ hoảng loạn lắc lư, Tưởng Niệm dường như cũng ý thức được lời của mình có chút nặng, trách miệng nhưng vẫn cúi đầu như cũ, áy náy nói một tiếng: “Thật xin lỗi.”
An Nguyệt Lê không cho là đúng cười to, ánh mắt hồng hồng, nhưng vẫn không bù được điểm đau đớn đó trong lòng: “Ha ha ha~” An Nguyệt Lê cười đến mặt cũng có chút co giật, chất lỏng trong mắt chậm chạp không có chảy xuống: “Là anh xen vào chuyện người khác.”
Nói xong liền lung la lung lay lên lầu, Tưởng Niệm đứng đó nhìn cảnh hắn cô đơn, khó chịu vô cùng, cô biết mình một đêm không về, hắn nhất định sẽ như nổi điên mà tìm mình, thật ra cô rất muốn hỏi hắn, ăn cơm chưa?
Nhưng mà có thể sao? Thân phận bọn họ bây giờ gượng-gạo như thế, cô hỏi thế nào chứ?
Nếu phải rời khỏi cũng đừng tiếc nuối, nếu cô thật sự hỏi, còn đi được sao?
Để hết thảy trở lại thời điểm bọn họ chưa mến nhau đi! Như vậy đối với mỗi người đều tốt!
Đêm nay cô có chút không kiềm chế được, lúc đối mặt với việc thất-thân, đau lòng cùng hoảng loạn, cô căn bản không bình tĩnh được.
Hết than lại thở vẫn như cũ ngồi trên bàn đá, một tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-tu-tinh-yeu-gap-go-tong-giam-doc-long-da-doc-ac/554007/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.