Nói xong mấy câu đó, Khương Cẩm Niên như đã dùng hết sức lực của mình. Đầu óc cô trống rỗng trong vài giây, Phó Thừa Lâm cũng không lên tiếng. Anh dường như vẫn đang phân tích vấn đề, sắp xếp logic. Tại sao anh lúc nào cũng bình tĩnh đến thế? Nhưng có lẽ không hoàn toàn như vậy, vòng tay anh đang siết chặt lấy cô đến mức phát đau.
Anh bế cô vào trong nhà, đặt lên giường. Trong lúc đó, điện thoại của Phó Thừa Lâm rung lên, nhưng anh không thể phân tâm làm thêm việc gì khác, cũng chẳng quan tâm ai gọi tới, trực tiếp ném điện thoại đi rất xa, đập vào góc bàn phát ra tiếng “bộp” trầm đục, màn hình có lẽ đã nứt.
Anh tựa như không thấy, chỉ nói với cô: “Ly hôn là chuyện không thể, không có gì phải bàn thêm, em sớm dẹp bỏ ý nghĩ đó đi.”
Khương Cẩm Niên cười khổ: “Anh muốn em sinh con, nhưng anh có biết không? Cơ địa em rất dễ tăng cân. Anh từng ghét em thời đại học, thì cũng sẽ không thích em lúc mang thai đâu. Nói thật đi, nếu em không phải như hiện tại thì ngày gặp lại đó, anh căn bản sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến em.”
Cô suy nghĩ rất thấu đáo: “Em không có ý trách anh. Con người đều là sinh vật yêu bằng mắt. Lần đầu tiên chúng ta hôn nhau là ở khách sạn, anh uống rượu, ấn em xuống sofa…” Cô đột nhiên không muốn nhớ lại nữa. Bởi vì lúc đó cô thực sự đã thích anh, vắt óc nghĩ quà tặng cho anh, rồi bộc bạch tình yêu thuở xưa. Chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290350/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.