Khương Cẩm Niên nhớ lại lời dặn dò của mẹ: con đường sau hôn nhân còn dài hơn trước hôn nhân. Đã kết hôn rồi, chung sống với nhau, thì phải biết nghĩ cho đối phương. Giữa hai vợ chồng, hòa thuận là trên hết.
Trong lòng cô khẽ thở dài. Dưới ánh đèn, cô ngẩng đầu hỏi anh: “Hồi đại học cũng vậy, chuyện gì em cũng cần anh dạy, anh có thấy em phiền không?”
Phó Thừa Lâm đáp: “Không phải là anh đang dạy em. Anh chỉ đưa ra vài phương án giải quyết vấn đề, nếu em thấy có ích thì đối với anh đó đã là sự hồi đáp rồi.” Anh đi về phía phòng tắm, khẽ nói một câu: “Khách sáo với anh làm gì.”
Khương Cẩm Niên như một cái đuôi nhỏ không thể dứt ra, vui vẻ bám theo sau lưng anh. Anh đi vài bước, cô lại gọi một tiếng: “Chồng ơi, chồng à.” Anh vẫn bước tiếp, giọng cô lại càng ngọt ngào và mềm mại hơn: “Anh Phó yêu dấu nhất của em.”
Anh quay lại nhìn cô một cái, cô tinh nghịch nhào tới, vòng tay ôm chặt lấy anh. Qua lớp áo sơ mi mỏng, gò má cô áp chặt vào lưng anh.
“Em thích anh lắm.” Cô nói.
Anh đáp: “Anh yêu em.”
Khương Cẩm Niên siết chặt cổ tay, như dây leo quấn lấy thân cây. Ngừng vài giây, cô thì thầm: “Vâng, em biết mà.”
Đêm đó cô không còn phải ngủ một mình, lại có Phó Thừa Lâm ôm cô vào giấc ngủ. Sự ấm áp bao phủ tiềm thức, từng tế bào đều chìm trong cảm giác an yên, dệt nên cho cô những giấc mơ nửa thật nửa ảo.
Cô mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290349/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.