Khi Khương Cẩm Niên còn đang đi học, một người bạn học từng cảnh báo cô: Mỗi một ngành nghề đều là một xã hội thu nhỏ, nơi nào có người thì nơi đó không sạch sẽ. Thứ vấy bẩn không phải là công việc mà chính là lòng người… Hoặc có lẽ cũng không hẳn là “bẩn”, mà chỉ là khát vọng bị cuộc sống ép ra.
Khương Cẩm Niên có thể hiểu được.
Cô đã từng tham gia đủ kiểu tụ tập, chứng kiến đủ loại cảnh tượng nhưng vẫn bản thân luôn giữ vị trí của một người ngoài cuộc. Ví dụ như hiện tại, cô đang nhàn nhã nhấm nháp một ly nước trái cây, không ngừng lướt điện thoại xem các bình luận trên diễn đàn về một quỹ đầu tư.
Người dùng A đăng bài: Mọi người cho tôi hỏi vì sao lại đột nhiên lại thay đổi giám đốc quỹ thế? Định làm gì không biết, đổi thành một cậu thanh niên trẻ măng. Người dùng B phản hồi: Giám đốc cũ nhà ông bị lộ vụ kho chuột rồi, không đổi thì định giữ lại ăn Tết hay gì? A bức bối: Nhưng cô ta đang làm tốt mà. Đã từng trải qua sóng gió thị trường, giữa năm có hơi kém, nhưng cuối cùng vẫn vượt lên tình hình chung, tỷ lệ bắt nhịp lên xuống đều ổn… B mắng: Đừng có mà tẩy trắng! Vụ kho chuột cực kỳ thâm hiểm, làm loạn thị trường chứng khoán, thế này mà cũng bênh được. Người dùng C nhảy vào: Tôi biết cái quỹ này, giám đốc mới tốt biết bao! Đẹp trai dã man, đúng chuẩn gu tôi, không nói nhiều nữa tôi đi mua đây! Được một người đàn ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290334/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.