“Trượt tay sao?” Khương Cẩm Niên đề nghị: “Hay là em chuyển khoản tiền này…”
Cô chưa nói xong, Phó Thừa Lâm đã ngắt lời: “Cứ nhận đi, cho chồng em chút thể diện.”
Khương Cẩm Niên nhẹ nhàng nắm lấy áo ngoài của anh, ngón tay rắn nhỏ luồn vào bên trong bộ vest, chạm vào lớp áo sơ mi phẳng phiu. Cô mân mê những đường cong nam tính hằn lên sau lớp vải, nói: “Vậy em sẽ mua thật nhiều quà tặng anh.” Cô cởi hai chiếc cúc áo của anh, khiêu khích: “Dù sao cũng là tiền của anh cả mà.”
Phó Thừa Lâm nắm chặt lấy cổ tay cô: “Đợi anh, anh đi tắm đã.”
Khương Cẩm Niên ngồi quỳ xuống, ánh mắt còn thuần khiết hơn cả thỏ con: “Em không hề quyến rũ anh đâu, em chỉ muốn anh thử quần áo thôi.”
Phó Thừa Lâm đẩy mấy hộp đồ, hỏi cô: “Hộp nào thế?”
Khương Cẩm Niên trịnh trọng tuyên bố: “Toàn bộ chỗ đó.”
Những lời tiếp theo có chút sến súa, khiến mặt cô vô thức nóng lên. Cô quay đi chỗ khác mới mở lời: “Những thứ này đều mua cho anh cả đấy. Sắp đến năm mới rồi, em chỉ muốn nói một câu… Em yêu anh, chúc mừng năm mới.”
“Cảm ơn em,” anh trả lời, “Năm mới hạnh phúc nhé Khương Tiểu Ngọt.”
Cô nghiêng đầu: “Anh vui không?”
Anh cười đáp: “Ừ.”
Một lát sau, anh bổ sung thêm hai chữ: “Vui lắm.”
Cực kỳ vui.
Khương Cẩm Niên kinh ngạc: “Anh cũng dễ dỗ thật đấy.”
“Cũng không hẳn đâu, anh khá khó dỗ đấy,” Phó Thừa Lâm biện minh, “Nhưng ở cạnh em, tiêu chuẩn để dỗ dành được anh đã bị hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290333/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.