Đầu bếp là vị trí cô đã tuyển suốt mà chưa tìm được người ưng ý, không ngờ lần này lại tự có người đến gõ cửa.
Tuy nhiên, Lộ Dao không nhận ngay mà đặt ra một bài kiểm tra đơn giản: Giao cho Toàn Thắng Cử phụ trách nấu cơm trưa cho nhân viên, bếp và nguyên liệu để anh toàn quyền sử dụng.
Toàn Thắng Cử vui mừng khôn xiết, vừa vào bếp đã thấy nguyên liệu tươi ngon bày trên giá, đôi mắt anh ta như phát sáng.
Đã lâu không đứng bếp, nhưng vừa đặt chân vào khu bếp, anh đã quyết định phải dốc toàn bộ tay nghề để được nhận.
Lộ Dao đóng gói xong phần ăn bán trưa, quay lại xem Toàn Thắng Cử nấu nướng.
Thanh niên mang tạp dề, xắn tay áo cao, thao tác thành thạo từ thái rau đến nêm nếm, động tác xào nấu liền mạch, gọn gàng.
Món đầu tiên ra lò, Lộ Dao nếm thử một miếng, ánh mắt lập tức sáng lên.
Cô vốn tự tin vào tay nghề của mình, vì cô thích ăn, thích nghiên cứu công thức và tự mình nấu nướng.
Vậy mà tay nghề của Toàn Thắng Cử khiến cô rất hài lòng: d.a.o cắt tinh tế, kỹ thuật xào rau và nêm nếm rất chuẩn, màu sắc, hương vị, trình bày đều đạt tiêu chuẩn.
Lộ Dao không ngần ngại khen:
“Ngon!”
Tiểu Gia đi ngang qua, cô gọi cậu lại, đưa mâm đồ ăn cho nếm thử tay nghề của Toàn Thắng Cử:
“Thế nào?”
Tiểu Gia ăn hai miếng, hơi do dự, rồi nói:
“Ăn ngon thì có ngon… nhưng không ngon bằng đồ cửa hàng trưởng nấu.”
Toàn Thắng Cử có phần căng thẳng, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278081/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.