Mỗi ngày, viện điều dưỡng đều đưa mười bệnh nhân đến tiệm ăn vặt. Nghe y tá kể lại, ai ăn phần ăn đặc biệt ở đây thì bệnh tình đều thuyên giảm rõ rệt, thậm chí khỏi hẳn.
Loại kẹo trái cây ngào đường mà Lộ Dao đưa có hiệu quả cực kỳ tốt, bệnh nhân ăn vào thấy dễ chịu hơn, bệnh tình cũng được kiểm soát, đến mức ai cũng mong được quay lại tiệm để “trị liệu”.
Buổi trưa, sau khi vừa tiễn một nhóm bệnh nhân mắc chứng mất hồn, Lộ Dao tranh thủ thời gian rảnh để nghiên cứu món mới trong bếp. Hương thơm từ nhà bếp tỏa ra thơm ngào ngạt.
Bạch Minh, Hạnh Tử và Tiểu Gia tụ tập xem, thật ra là để canh sẵn… xin tí đồ ăn thử còn sót lại.
Thanh bước vào tiệm. Vừa nhìn thấy Kỳ Sâm đang ở đó, anh ta phớt lờ hoàn toàn, đi thẳng đến bên ngoài bếp:
“Chủ tiệm.”
Lộ Dao ngẩng đầu lên, nhận ra ngay:
“Thanh, lâu rồi không gặp!”
Là vị khách đầu tiên của tiệm ăn vặt này, Lộ Dao vẫn còn nhớ rất rõ. Anh từng ghé một hai lần, sau đó thường chỉ thấy cậu trai tóc đỏ đi cùng anh đến.
Thanh nhẹ gật đầu, ánh mắt dừng lại ở cái nồi đang sôi lục bục trước mặt cô:
“Dạo này bận quá, nên không đến được. Giờ có thể ăn cơm không?”
Bình thường thời điểm này tiệm không nhận khách. Nhưng có vẻ như Thanh đến đây chỉ để ăn.
Lộ Dao nhớ mang máng rằng anh ta sống khá xa, nên cũng không tiện đến thường xuyên. Cô gật đầu:
“Anh muốn ăn gì?”
“Gì cũng được.” Thanh không kiềm được nuốt nước bọt, “Tôi vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278080/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.