Mẹ của Hải Minh quay về với công việc, cuộc sống của chúng tôi lại như cũ, ban ngày làm việc, tối về ôm ấp. Tinh thần của chúng tôi giờ đây tương đối thoải mái, không còn quá nhiều áp lực như trước nữa vì ít nhất, mỗi nhà đều có người biết đến quan hệ của hai đứa rồi. Thành thật, tôi cảm thấy mình rất may mắn, bởi quá trình come out của chúng tôi không trở thành “tan cửa nát nhà”. Tôi đã gọi điện cho bố để nói về chuyện của bác gái, đồng thời nhờ bố giữ bí mật giúp, đến khi nào bác gái hoàn toàn chấp nhận được tính hướng của hai đứa chúng tôi rồi mới nói. Bố không có ý kiến gì, chỉ thở dài rồi bảo tôi không cần quá lo lắng, dù chuyện gì xảy ra thì sau lưng vẫn luôn có bố ủng hộ.
Nghe được những lời này, trong lòng tôi không khỏi thổn thức, hốc mắt đỏ lên vì cảm động. Bố tôi vẫn luôn quan tâm lo lắng nhiều như vậy, thế mà trước giờ tôi lại không nhận ra, thậm chí còn hiểu lầm quan hệ của bố mẹ. Tôi luôn miệng tự tin có thể đọc được ánh mắt người khác nhưng xem ra, đó chỉ là hành động tự mãn của chính mình, còn trên thực tế lại chẳng biết gì hết.
“Em ngây người ra đó làm gì vậy?”, thanh âm của anh ấy đột nhiên vang lên bên tai, tôi sực tỉnh người rồi quay sang, trước mặt là gương mặt đầy lo lắng của anh ấy.
“À, không sao đâu, em chỉ nhớ lại chuyện của mẹ anh ngày trước thôi”, tôi chớp mắt giải thích, khoé miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-lai/1785545/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.