Rột, rột!
Bụng Hải Minh đột nhiên kêu vang thành tiếng, tôi liền dụi đầu vào lưng anh ấy mà bật cười thành tiếng. Từ đằng sau, tôi có thể thấy rõ mang tai đỏ ửng của anh ấy, trông đáng yêu thật, tôi nhướng người lên hôn nhẹ vào nó rồi nói:
“Chúng ta ăn sáng thôi”.
Anh ấy gật đầu lia lịa, đồng thời cũng đưa tay lên vuốt nhẹ hai tai để chúng bớt đỏ đi, tôi cười cười rồi rời giường mở màng bọc trên đĩa đồ ăn ra. Thực đơn buổi sáng tương đối hợp ý tôi, là bánh cuốn. Mặc dù đã được làm từ sớm nhưng nhờ có màng bọc thực phẩm nên khi mở ra, nó vẫn còn tương đối ấm, ăn xem như vừa miệng.
Sức ăn của chúng tôi rất lớn, cho nên tôi đã đặt bốn phần, chưa kể hôm qua còn hoạt động rất kịch liệt, bản thân trở nên đói lã cũng bình thường. Thành thật, đêm qua là lần đầu tiên hai đứa tôi làm đến lần thứ ba, thường ngày làm hai lần là đủ mệt rồi, không biết hôm qua chúng tôi lấy đâu ra năng lượng nhiều đến vậy nữa. Đến tận bây giờ, thắt lưng của tôi vẫn còn cảm thấy tương đối khó chịu đây. Chính vì thế nên khi ngồi ăn, cả người tôi cứ lắc lư qua lại không yên, mặc dù không phải tôi cố tình đâu nhưng thực sự eo tôi bây giờ rất mỏi, ngồi thẳng là cả một vấn đề.
“Em không sao chứ?”, anh ấy lo lắng hỏi.
“Thắt lưng em hơi đau, chắc do hôm qua hoạt động mạnh quá thôi”, tôi đưa tay xoa bóp xung quanh phần thắt lưng của mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-lai/1785520/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.