Mười lăm phút sau.
Hải Minh dừng xe lại ngay trên con đường quen thuộc tôi mới đi ngang qua gần đây, hai mắt tôi tràn ngập cảm khái nhìn lấy biển “Kitchen & Bar” ở trước mặt. Anh ấy nói đã đặt trước một chỗ để ăn, tôi vốn không nghĩ nhiều lắm nhưng không ngờ lại là chỗ này.
“Em ngạc nhiên hả?”, anh ấy vòng tay qua eo kéo tôi lại gần rồi cười nói.
“Quá mức ngạc nhiên ấy chứ, em không nghe anh chủ nói gì hết, mà anh đặt bàn từ bao giờ thế?”, tôi quay sang đáp, hai mắt vẫn không ngừng nhìn lại tấm biển treo trên cửa, cứ như đang sợ mình nhìn nhầm.
“Là anh bảo anh chủ giữ bí mật nên em mới không biết, anh chỉ mới đặt ngày hôm qua thôi, may còn giữ được chỗ đẹp”.
Anh ấy không biết chuyện của anh chủ với tôi nhưng đại khái vẫn biết anh chủ là người đồng tính. Ban đầu anh ấy còn để lộ ánh mắt ghen tuông chứ bây giờ đỡ nhiều rồi, chỉ cần tôi không quá thân mật với anh chủ, anh ấy sẽ không hỏi quá nhiều. Trước đây khi chưa xác nhận quan hệ, tôi không nghĩ anh ấy có máu ghen cao đến thế đâu nhưng khi biết rồi thì thi thoảng trong đầu tôi lại có mấy ý nghĩ xấu xa. Kiểu như cố tình gần gũi với mấy người khác để anh ấy tích cực bày tỏ tình cảm rõ ràng hơn chẳng hạn.
Đương nhiên, trò này vui thì vui đấy, ngoài ra cũng tình thú không kém nhưng tôi biết, cái gì cũng cần có giới hạn nên chỉ dừng lại ở mức “thỉnh thoảng” thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-lai/1785507/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.