Tôi rời nhà khá sớm, chỉ mới hơn bảy giờ đôi chút, còn sớm gần hai tiếng đồng hồ so với giờ đã hẹn Tử Duy. Giờ này chắc em ấy đang ăn cơm ở nhà với gia đình, nếu tôi qua sớm quá lại hóa dở, nhỡ đâu vô tình bắt gặp gia đình em ấy thì thật không biết nên nói sao.
Mặt khác, tôi cũng nhớ lời em ấy nói, mẹ em ấy cực kỳ nhạy bén, chỉ cần giữa hai chúng tôi có điểm gì đó hơi khác thường một chút thôi là sẽ bị nhận ra ngay. Tôi còn ý thức được thời điểm phù hợp nên trước khi cả hai chúng tôi thật sự chuẩn bị hết mọi thứ thì sẽ không xuất hiện trước mặt gia đình nhau.
Chỉ là mọi người biết rồi đấy, trên đời này tồn lại một loại định luật gọi là Murphy, nếu một chuyện gì đó xấu có khả năng xảy ra thì nó nhất định sẽ xảy ra, thậm chí là trường hợp xấu nhất. Sau gần hai tiếng kể từ lúc rời nhà, tôi nhận được một tin xấu.
Tử Duy bị tụt huyết áp, tệ hơn là bị ngất, không biết bao giờ mới tỉnh. Trong một khoảnh khắc ngắn, cả bầu trời, cả thế giới của tôi như muốn sập đổ. Tôi gần như không thể tin vào chính tai mình nhưng biết sao được, người báo tin cho tôi lại là bố em ấy. Đáng sợ hơn, câu đầu tiên bác ấy nói lại là “cháu là bạn trai của Tử Duy phải không?”.
Lúc đó, tim tôi đập thình thịch liên hồi như trống trường, đến hít thở cũng khó thông.
“Vậy ra em ấy bị gia đình phát hiện rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-lai/1785498/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.