Thời gian như ngừng trôi, tôi chỉ cách ghế có năm phân thôi nhưng lại không cách nào ngồi xuống được. Tôi bây giờ không khác gì Atlas, vị thần nâng đỡ cả bầu trời nhưng khác với vị thần khổng lồ đầy quyền năng đó, thứ tôi gánh lại là một bầu trời áp lực mang tên “bị buộc come out”.
Đối với người đồng tính, đây là một cơn ác mộng không ai muốn gặp phải. Tôi luôn nghĩ mình có thể che giấu đến cùng nhưng xem ra, tự tin quá cũng là điểm yếu. Chỉ mới hơn một tháng, bố tôi đã nhận ra đúng bản chất của tôi rồi.
Cả người tôi run lên từng đợt, hai chân không cách nào đứng vững nữa mà ngồi thẳng lên ghế, bờ vai nặng trĩu không thể nào nhấc lên. Gương mặt tôi tái trắng lại không còn giọt máu, nhịp tim đập thình thịch thình thịch tăng cao đột ngột. Đầu óc choáng váng, hai mắt bắt đầu mờ dần không thấy rõ phía trước.
“Con không sao chứ?”, bố tôi lo lắng hỏi, một tay vội đặt lên vai tôi rồi lay nhẹ.
Tôi bây giờ thật sự không thể nghe rõ bố đang nói gì, những gì đến với tôi thực sự quá bất ngờ. Tôi có thể cảm nhận được dịch dạ dày bắt đầu trào ngược lên. Không ổn rồi, thứ tôi không mong chờ nhất cuối cùng cũng đến. Tôi vội gạt tay bố ra rồi chạy thẳng một mạch vào nhà vệ sinh, lúc vào, sàn còn trơn do mới tắm ban nãy nên tôi còn bị trượt ngã trông rất thảm hại. Hai tay tôi vội vàng ôm thành bồn cầu rồi nôn thốc nôn tháo ra.
Bố tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-lai/1785495/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.