Hải Minh đứng dậy bế tôi lên như kiểu bế công chúa, trước đây toàn là tôi vác, cõng hoặc bế anh ấy chứ chưa bao giờ được hưởng thụ cảm giác này. Dĩ nhiên, trừ bỏ cái ngày tôi ngủ say như chết từ hội trại kia. Tôi ôm lấy cổ anh mà cảm thấy lạ lẫm nhưng cùng lúc đó lại khá hồi hội và ỷ lại.
Tôi vốn là một đứa độc lập, khó mà dựa vào người khác nhưng bây giờ, tôi lại muốn anh ấy thành điểm tựa cho tôi, hai tay tôi vô thức bám vào cổ anh ấy thật chặt, chặt đến không muốn buông. Anh ấy mỉm cười, vỗ về lưng tôi rồi trèo qua ghế sô pha, nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, tiện thể cũng thuận tay lột luôn cái quần thun đang mang trên người.
Tôi không mang quần lót, đến dây lưng quần cũng không buộc quá chặt nên nó rất dễ dàng bị cởi ra. Vải quần ma sát vào chỗ đó làm tôi nhịn không được rên rỉ thành tiếng, phần đầu rỉ ra không ít nước. Anh ấy nhìn chằm chằm vào chỗ đó của tôi rồi ngây dại, chỗ đó của anh ấy mới xìu xuống không được bao lâu, giờ đã ngóc đầu trở lại.
Tôi thở nhẹ, dư vị tanh nồng ấy vẫn còn đọng trong cổ, yết hầu chuyển động đến khô khát. Anh ấy chạm tay vào mặt tôi rồi mỉm cười, tôi vòng tay ra sau cổ anh ấy rồi kéo xuống giường, đặt lên đôi môi ướt đẫm đó một nụ hôn sâu. Anh ấy tiến bộ rất nhanh, bây giờ đã có thể phối hợp với tôi một cách nhịp nhàng. Không thể không công nhận, bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-lai/1785486/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.