Năm ngày sau.
Đà Lạt.
“Ở đây lạnh thật đấy”, tôi vừa ôm vừa xoa lấy mình mà than, hơi thở thành khói phả vào trong không khí.
Sau hơn một tiếng ngồi máy bay, hai chúng tôi đã đến thành phố sương mù đầy mộng mơ, nơi này vẫn luôn là địa điểm du lịch hút khách nhất trong nước, kể cả đang là mùa thấp điểm thì giá máy bay cũng chẳng chịu giảm một chút nào.
“Đang là mùa đông mà, cậu mang theo khăn quàng cổ vào, không lại dễ bị cảm”, Hải Minh cười nói, tiện thể cũng lấy giúp tôi một khăn quàng màu lông chuột. Tôi có mang theo một cái ở trong va li, chủ yếu là để phòng khi thời tiết chuyển lạnh. Nhưng không nghĩ trên này lại lạnh thật nên không mang sẵn trên người, đành phải mượn tạm từ cậu ấy. Cậu ấy vẫn chu đáo như mọi ngày, trong người luôn có sẵn những thứ tôi cần.
Tôi lấy điện thoại xem giờ, mới hơn mười giờ sáng, cũng không tính là đến trưa nhưng vào giờ này lại tương đối hơi khó chịu. Đi ăn trưa thì sớm quá mà đi chơi cũng hơi lỡ dở, thôi thì trước mắt về khách sạn nghỉ ngơi trước đã rồi tính sau. Hải Minh đã đặt phòng từ sớm, giá cả tương đối vừa túi, không phải rẻ nhưng cũng không hề đắt một chút nào. Dù sao, tôi cũng không quá để ý đến giá tiền, giá cao nhưng thoải mái là được rồi.
Từ sân bay đến khách sạn cũng khá xa, chí ít phải đi gần hai mươi cây số, vị trí nằm ngay trong trung tâm thành phố nên muốn đi đâu cũng tiện.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-lai/1785475/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.