Khi bước lên xe, động tác của hắn tạo thành gió lùa lạnh lẽo, Tần Nghi Ninh không phòng bị, đột ngột hít vào một hơi khí lạnh, cổ họng liền ngứa ngáy, không kìm được ho khan hai tiếng.
Bàng Kiêu vội buông màn xuống, khẩn trương nói: “Hôm qua cảm lạnh trở lại rồi?” Đưa tay áp lên trán, thấy nàng không sốt, hắn mới thở phào: “Thời tiết kinh thành lạnh lẽo, nàng mới đến, làm sao có thể thích nghi? Mùa đông phương Bắc nước đóng thành băng, nàng ở Nghênh Tân Quán không thuận tiện như ở trong Vương phủ đâu.”
Bàng Kiêu lắc đầu, dáng vẻ buồn phiền: “Nếu biết trước thế này, ta sẽ không phối hợp diễn kịch với nàng làm gì. Dù ta giam nàng ở trong phủ luôn thì làm sao nào?”
Lúc Bàng Kiêu lên tiếng, Băng Đường đã thức thời bước xuống xe ngựa, rồi cùng Ký Vân và xa phu đi ra xa một chút.
Do đó lúc này Bàng Kiêu mới không kiêng dè ôm Tần Nghi Ninh vào lòng, mở rộng áo khoác ra bọc lấy người nàng, giống như chuột túi mẹ bọc chuột túi con trong chiếc túi của mình.
“Hay là, nàng theo ta trở về đi, được không?”
Tần Nghi Ninh lưu luyến dụi dụi vào lòng hắn, sẵng giọng: “Lại nói nhảm nữa rồi. Lúc này làm sao ta có thể về với chàng được chứ? Người bên ngoài đã biết ta phải đi than gia tuyển tú, tin này sẽ nhanh chóng tới tai Thánh thượng, nếu để hắn biết chàng biết rõ ta phải tham gia tuyển tú mà vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-duong-quy-yen/3116175/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.