Ôn Hàn biết những hòa thượng tu hành khổ hạnh này thỉnh thoảng sẽ nhận nhiệm vụ lau người cho những người chết chuẩn bị hỏa táng, xuất phát từ sự sợ hãi mất đi của con người, cô không dám tới gần họ quá. Đặc biệt là trên khuôn mặt họ, đa số đều có những hình vẽ nhìn rất đáng sợ, phương thức tu hành cũng theo phong cách riêng, không giống như người thường. Ví dụ như điều mà gần đây Ôn Hàn được nghe từ Trình Mục Vân, anh vẫn giơ cao cánh tay phải đã chục năm, chẳng bao giờ buông ra một phút giây nào, đây chính là phương thức tôi luyện thân thể của anh.
Ngồi tới nửa đêm thì bắt đầu có mưa. Cơn mưa đêm khuya khiến cô nhớ tới Nepal. Cơn mưa không lớn nhưng lửa trại cũng bị dập tắt gần hết, tuy vẫn còn chút lửa tàn nhưng không đáng là bao.
Ngược lại những hòa thượng tu hành khổ hạnh lại cảm thấy vui vẻ với khí trời biến ảo quỷ dị này, đối với họ mà nói, thân thể chịu dằn vặt trong thiên nhiên càng nhiều càng tốt.
Nhưng Ôn Hàn không cho là như vậy. Cô lặng lẽ cầm tay của Trình Mục Vân, nhẹ giọng nói, "Chúng ta trở về đi?" Rõ ràng là lo lắng vết thương chưa được xử lý trên người anh sẽ bị nước mưa làm nhiễm trùng, nhưng không biết tại sao, ánh mắt của anh khiến cô cảm giác như mình đang đưa ra một lời mời rất nhiệt tình.
"Quay về đâu?" Anh nhẹ giọng hỏi lại.
Ôn Hàn nhìn về phía lầu hai.
May là cô đưa ra lời đề nghị sớm, hai người vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296387/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.