Trước đó Ôn Hàn đứng bên lo lắng không ngừng, còn không dám thở mạnh.
Khi nhìn thấy Phó Minh đưa tay ra sau lưng, cô không nghĩ được gì nữa, cứ thế xông lên, cũng không có thời gian vươn tay cầm cái ghế gần đó hay gì, chỉ có thể làm như vậy.
Làm sao bây giờ? Cô căn bản là càng lo lắng.
Phó Minh nheo mắt lại, ánh mắt nguy hiểm nhìn chằm chằm Ôn Hàn, bỗng nhiên đứng phắt lên khiến Ôn Hàn sợ đến mức lùi lại sau hai bước.
Trình Mục Vân nắm lấy cánh tay Phó Minh, dùng sức quật anh ta xuống sàn nhà, đè chặt lên.
Dưới ánh nến, anh thấy sau lưng Phó Minh có súng, không nói tiếng nào liền rút ra.
Đinh một tiếng, tiếng cây súng văng lên tường.
"Giết tôi cũng không làm được gì, điều này cậu hiểu rất rõ, cho dù tôi có chết chỗ này cũng sẽ có người tiếp tục nhìn chằm chằm vào bốn người các cậu, cho đến khi tìm ra kẻ nội gián." Anh cúi người, nhỏ giọng nói bên tai Phó Minh.
Phó Minh muốn giãy dụa, nhưng hoàn toàn không nhúc nhích được, "Tôi biết, anh đã sớm sắp xếp xong xuôi tất cả."
"Biết rồi thì nên im lặng lại." Giọng nói của anh không có bất cứ cảm xúc nào.
"Thật không nghĩ tới, sau mười năm anh trở về thì việc đầu tiên anh làm chính là đem tôi vào phạm vi săn bắn của anh." Khuôn mặt Phó Minh dán dưới sàn nhà lạnh như băng, "Trình Mục Vân, tôi và anh vào sinh ra tử biết bao nhiêu lần rồi. Trần Uyên cam tâm tình nguyện bảo vệ anh bao nhiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296386/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.