Mạnh Lương Xuyên ngồi trong góc quán cà phê nhỏ ở bên bờ sông, trước mặt là vị cảnh sát phối hợp với hắn ở căn cứ của bọn buôn lậu và lần Chu Khắc mất mạng, vị cảnh sát đưa cho hắn một phong thư.
Mạnh Lương Xuyên mở ra, chỉ có hai tờ giấy mỏng.
Tờ thứ nhất là tấm ảnh chụp đen trắng, trên đó là hộ chiếu của Trình Mục Vân. Mà tờ giấy thứ hai viết một đoạn ngắn với nội dung:
"Mười năm trước, Trình Mục Vân sau ba năm ẩn náu đã phá hủy đường dây buôn lậu theo đường bộ từ Mông Cổ tới Nga, lấy lại được Tượng Phật, Xá lợi tử cùng hàng ngàn món đồ quý hiếm của nhà phật. Ngoài ra 79 người anh em thì có 13 người hy sinh vì nhiệm vụ này (không có danh sách cụ thể).
Sau khi vụ án này chính thức kết thúc thì cũng chính là thời điểm Trình Mục Vân mất tích.
Người tiếp nhận tổ chức là Phó Nhất Minh (Phó Minh) nhưng cũng không có toàn bộ danh sách tổ chức từ Trình Mục Vân."
Mạch Lương Xuyên căn nhắc hai tờ giấy trong tay, "Để cho tôi suy nghĩ chút."
Hắn suy nghĩ mấy phút, uống chút cà phê, "Nửa năm trước, tên buôn lậu Vương Văn Hạo nhận được nhiệm vụ, muốn tới Nepal làm một cuộc trao đổi hàng. Trình Mục Vân cũng nhận được tin tức này, đi tới Nepal trước một bước, há miệng chờ sung. Nửa năm sau cũng chính là một tháng trước, Vương Văn Hạo và mấy người bạn bình thường từ Ấn Độ nhập cảnh Nepal, gặp phải Trình Mục Vân và tôi, sau đó bị chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296383/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.