Ôn Hàn mở mắt ra, có chút vui vẻ hơn, muốn nói chuyện cùng với anh, liền nhìn thấy thân ảnh quen thuộc từ xa.
Mạnh Lương Xuyên tháo kính râm xuống, nhe răng cười, "Tôi tới rồi đây."
Ôn Hàn nhíu mày theo quán tính.
Mạnh Lương Xuyên cảm thấy phiền muộn, "Ôn Hàn tiểu thư, cô thấy người quen cũ cũng không phải mất hứng thế chứ? Cô cũng đừng quên mấy lần cô thoát chết không phải chỉ có Trình Mục Vân giúp cô, mà còn có tôi giúp cô cũng không ít mà." Nói xong còn không quên lắc đầu, "Quả nhiên, đối với phụ nữ mà nói người có sắc đẹp so với cái gì cũng đều quan trọng."
Cô nhẹ giọng thì thào, "Ngược lại nhìn thấy anh mới cảm thấy không tốt."
"Tiểu thư, cô nhất định phải hiểu rõ, mang lại vận rủi cho cô chính là người đàn ông phía sau kia, cũng không phải là tôi." Mạnh Lương Xuyên nói, từ trong người lấy ra một cái túi nhỏ đưa cho Trình Mục Vân.
Trình Mục Vân nhận lấy, đi xuống thềm đá, ngồi chổm hổm thân mình xuống, mở cái túi nhỏ ra, nắm thứ gì đó bên trong thả vào dòng sông.
"Đó là cái gì?" Ôn Hàn nhẹ giọng hỏi, có loại cảm giác xấu.
"Tro cốt của Chu Khắc."
"Chu Khắc?" Ôn Hàn thất thanh, mở to hai mắt nhìn Mạnh Lương Xuyên.
Mạnh Lương Xuyên nhẹ giọng nói cho cô biết, "Đúng vậy, chính là cái người đưa cô từ đại sứ quán Nga về bên người Trình Mục Vân, đó là tro cốt của chàng trai trẻ có dáng dấp không tệ đó. Tôi vốn muốn ở lại Nepal để Trình Mục Vân mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296382/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.