Mạnh Lương Xuyên ngồi xổm ở lối đi chật hẹp dưới lầu, hút liền ba điếu thuốc, vẫn không ngừng rít khói. Người đàn ông bên người cũng chính là người cảnh sát đã đặt những câu hỏi trong phòng thẩm vấn đối với Ôn Hàn, chiếc mũ cảnh sát đặt ở bên bệ cửa sổ, "Đáng tiếc."
Mạnh Lương Xuyên nhắm mắt lại.
Cậu bé này đã lần thứ hai cứu mạng hắn, chỉ là lần này, là lấy mạng đổi mạng. Hắn hoàn toàn nhớ rõ, trong tầng ngầm của quán cơm kia, cậu bé đã ngăn chặn cánh cửa sắt như thế nào, đưa mắt quét hắn từ trên xuống dưới, "Tôi nhìn qua cũng không thua anh bao nhiêu nhỉ." Một người ăn nói lớn tiếng với hắn như vậy nhưng lại cứu hắn một mạng vào buổi tối khi đối mặt với đám chó tây tạng đó.
Mà lúc này đây, cái mà người cảnh sát suy nghĩ chính là người đàn ông kia.
Trước khi rời đi, Trình Mục Vân ở trước mặt người cảnh sát và Mạnh Lương Xuyên đã ngồi chổm hổm ở trên sàn nhà, chào tạm biệt đối với thi thể của chàng trai trẻ. Trong đầu hắn lúc này hiện lên cảnh Trình Mục Vân cứ liếm máu trên bàn tay người anh em của mình, sau đó đứng dậy rời đi. Vị cảnh sát bây giờ nghĩ rằng, chỉ cần đi vào đền thờ là có thể làm cho chính mình bình tâm lại.
"Cậu làm sao mà biết anh ta?"
"Mười năm trước, tôi và anh ấy hợp tác trong một án tử." Mạnh Lương Xuyên nhẹ giọng nói, "Người kia và anh ấy hẳn là từng quen biết." Người đàn ông này ban đầu còn ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296378/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.