"Hoàn toàn không cần thiết đâu." Anh đáp lời người phụ nữ tóc vàng kia, "Cô ấy rất thích dùng phương thức chạy trốn như vậy để gia tăng tình cảm với tôi, cũng xem như một tình thú nho nhỏ của hai vợ chồng chúng tôi thôi." Trình Mục Vân nói xong nhìn người phụ nữ kia đang cười cười với mình.
Cũng lúc đó có mấy người đẩy cửa vào.
Lấy hai tờ tiền đập mạnh lên mặt quầy, "Lề mề quá, tôi cần một căn phòng." Khi người đó ngẩng đầu lên khiến Trình Mục Vân nhìn ra anh ta, là một người có khuôn mặt trắng nõn có vẻ như bán nam bán nữ, đi theo sau là một người thanh niên đang nghe điện thoại.
Trong lúc đó, Chu Khắc ngủ gật ở trong góc liền thay đổi một cách tay rồi ngủ tiếp. Cùng lúc, một người đàn ông với rất nhiều vật trang trí kim loại trên người cũng nhổ hạt quả bồ đào, đi lướt qua bên người Trình Mục Vân.
Cô cố gắng chạy thật nhanh, trong đầu chỉ có nơi mà anh đã miêu tả.
Nhà ở càng lúc càng ít, đường đi càng lúc càng bẩn, cô suýt nữa ngã sấp xuống, may mà chống được, sau đó dần dần lồng ngực cũng bắt đầu đau đớn kịch liệt. Cô thở hổn hển, mờ mịt nhìn xung quanh. Đền thờ, đúng vậy, là đền thờ, nơi này thật sự có đền thờ. Đền thờ ở đây cũng tương tự như đền thờ ở Kathmandu vậy, nhỏ nhưng rất tinh xảo.
Xa xa có công nhân địa phương đang nghỉ ngơi.
Cô đi chậm lại, bình ổn nhịp tim của mình, cố gắng sửa sang lại quần áo trên người,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296377/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.