Một tiếng nổ dữ dội vang lên, như phá tan phía chân trời kia.
Tiếng nổ làm rung chuyển cả rừng núi, cô không dám phỏng đoán gì, nghe tim của mình đập càng ngày càng nhanh hơn. Anh có thể còn sống đi ra ngòai hay không, lỡ may những người xấu kia muốn cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan thì sao?
Cô từ từ dựa người vào tảng đá bên cạnh, nhắm mắt lại để khiến cho bản thân có thể tỉnh táo đôi chút.
Ngày mai hoặc sau rạng sáng nay, dưới ánh mặt trời chói chang, nơi này từ đây về sau sẽ không còn tiếng súng đạn ở khắp nơi, một cuộc sống yên tĩnh lại tiếp diễn.
Yên bình, an toàn giống như một hy vọng xa vời.
Khi cô ngồi trên tảng đá vào lúc này mà nghĩ tới cái đích kia thì đúng là quá xa vời, rất khó để thành hiện thực.
Cho đến khi thật sự có người tới gần, cô nghe được tiếng đá vụn rớt xuống, mở choàng mắt, nhìn thấy một người đàn ông xa lạ, đứng trong bóng tối phía sau lưng cô. Anh ta đưa tới cho cô một tấm vải. Đưa ngón tay trỏ để lên môi ra hiệu cho cô im lặng.
Dưới ánh trăng, cô nhìn mảnh vải kia. Nhìn rất quen mắt.
Ôn Hàn sửng sốt vài giây, tim đập mạnh và loạn nhịp, cô nhận ra đây là mảnh vải dệt trên chiếc váy của cô. Cô bối rối cúi đầu, vén váy mình lên nhìn xem, tìm phần bị xé rách. Là bị xé rách lúc nào? Khi nào thì rách? Là anh sao? Cô đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn lại người đàn ông kia.
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296370/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.