Anh nói rất nhẹ.
Từ ngày bắt đầu biết người đàn ông này đến giờ, anh đã phá vỡ thế giới quan của cô, sự xuất hiện của anh khiến cho cuộc đời cô đang hướng sang một thế giới khác.
Mà trong thân thể của cô còn một mặt khác của linh hồn, đang trói buộc cô, giữ chặt lấy cô, khuyên can cô. Ôn Hàn mày bây giờ chỉ thấy được mặt ngoài, một phần bề nổi của tảng băng mà thôi. Phần giấu phía sau, là những thứ mà mày không có khả năng tiếp nhận được.
Rời xa anh ấy. Ôn Hàn...
Trên mắt của cô bỗng nhiên cảm thấy nhẹ đi, miếng vải đen bịt kín mắt đã bị anh kéo xuống.
Đôi mắt nhắm chặt đã lâu, chợt nhìn thấy ánh sáng, ngược lại nhìn cái gì cũng không rõ ràng, cô cất chất giọng khàn khàn, nhỏ giọng hỏi người đàn ông trước mặt, "Bọn họ bởi vì anh mới bắt chúng tôi tới đây sao?"
"Cũng không hẳn như vậy."
"Anh là..." Cô muốn hỏi anh là người đi buôn thuốc phiện, súng ống đạn dược hay là người thuộc tổ chức nào đó.
Nhưng lại cảm thấy những từ đó đều rất cực đoan, lại không biết anh có trả lời mình hay không.
"Tôi không phải bất cứ người nào mà em nghĩ." Vết thương trên người Trình Mục Vân không phải là giả, tư thế anh ngồi xổm xuống trước mặt cô cũng bởi vì chân bị thương nhưng có chút cảm giác kỳ lạ, khóe mắt của anh rõ ràng còn có vết máu, "Nơi này là cứ điểm của bọn buôn lậu ma túy nguy hiểm nhất, người Hoa chúng ta đã tìm bọn họ thật lâu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296369/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.