Khi Kiều Vụ tỉnh dậy, cô phát hiện mọi thứ đều không đúng.
Mắt còn chưa mở hẳn, điều kỳ lạ đầu tiên cô cảm nhận được là Tô Trí Khâm không nằm bên cạnh cô.
Cái cảm giác không nằm bên cạnh này, không phải là trên giường có hai cái gối, hai người ngủ riêng.
Mà là Kiều Vụ trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, rõ ràng nhận thức được, vào một buổi sáng cuối tuần nào đó, Tô Trí Khâm không ôm lấy cô.
Hơi ấm từ ngực anh không xuyên qua chiếc áo ngủ để dán vào lưng cô.
Cánh tay mạnh mẽ của anh cũng không siết chặt eo cô.
Hơi thở khi anh ngủ say cũng không giống như đã in sâu vào ký ức, mang theo mùi trái cây lạnh nhạt, phảng phất bên má cô.
Cho đến khi Kiều Vụ mở mắt.
Trần nhà không phải màu trắng quen thuộc, đặc trưng của căn hộ cũ kỹ của bà ngoại.
Cũng không có chiếc đèn lông vũ mềm mại mà Tô Trí Khâm đã đột nhiên lắp vào một ngày Valentine nào đó.
Càng không có một con ‘Louis’ lười biếng, tiếng ngáy khi ngủ thậm chí còn to hơn cả người.
‘Louis’ là một con mèo rừng xám trắng có hai màu mắt khác nhau, được Tô Trí Khâm nhặt được trên đường đón cô tan sở một ngày nọ.
Một con mèo con gầy gò, lông trên đầu còn bị rụng một mảng lớn.
Không biết là bị người ta bỏ rơi hay là chạy trốn khỏi nhà, nó bị thương một chân trước, rũ đầu ‘meo meo’ kêu bên cạnh thùng rác trong tiếng mưa thu tí tách.
Có lẽ vì thời gian chờ Kiều Vụ tan sở quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-bay-on-nhu-te-dai/5215198/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.