Mấy ngày sau khi về từ Moscow, Kiều Vụ không nghỉ ngơi được tốt lắm, nhưng có lẽ vì nghĩ đến chuyện của Nguyễn Sĩ Minh, cô lại có một nguồn năng lượng dồi dào kỳ lạ.
Chỉ là thỉnh thoảng nhớ đến Tô Trí Khâm, cô sẽ cảm thấy một chút mệt mỏi.
Nhưng cô vẫn có thể kìm nén loại cảm xúc có thể gọi là ‘nhung nhớ’ này, ép nó trở lại sâu trong ký ức, và lặp lại với bản thân rằng đó là ánh trăng mà cô không thể với tới.
Trong thiện phòng của chùa Minh Chiêu có những sợi hương lượn lờ.
Sảnh chính được bài trí đơn sơ, cổ kính, tràn ngập mùi đàn hương thượng hạng.
Kiều Vụ nhớ mang máng hồi học cấp ba, mỗi lần đến thăm pháp sư Không Khê, trùng hợp thế nào cũng đúng lúc ông đang tụng kinh.
Trước mặt thầy Yến An, cô ngại chạy đi, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trên ghế tre ở tiền sảnh chờ đợi.
Nghe mùi đàn hương thoang thoảng kéo dài, cô lại không kìm được mà thấy mệt mỏi rã rời.
Chỉ là hôm nay khác xưa, cô tò mò ngó vào phía sau tấm rèm ở một góc.
Lần này, cô không nghe thấy tiếng tụng kinh của pháp sư Không Khê, mà lại nghe thấy cuộc đối thoại ‘anh qua tôi lại’ từ trong phòng.
Sau lưng cô là một giá sách kinh Phật khổng lồ.
Giá sách đặt sát cửa sổ, có ánh nắng lạnh lẽo của mùa đông xuyên qua cửa sổ gỗ, lẳng lặng chiếu vào, và cũng truyền tiếng nói chuyện của thầy Yến An và một người khác vào tai cô.
Kiều Vụ ngồi ngay ngắn trước bàn bát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-bay-on-nhu-te-dai/5215194/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.