Đã hơn hai giờ sáng, Kiều Vụ rõ ràng nhận thấy người phía sau cũng giống mình, dường như không có chút buồn ngủ.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng khi Tô Trí Khâm vùi mặt vào cổ cô để ngửi mùi hương trên người, sợi mi dài cong vút như lông quạ của anh vô tình lướt qua làn da cổ cô.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu vào những bông tuyết nhỏ đang bay, những chiếc đèn trang trí hình tuyết điêu trong bồn hoa của trang viên dưới ánh trăng có một vẻ đẹp mờ ảo, không rõ ràng.
Kiều Vụ xuất thần nhìn một lúc lâu, không hiểu sao, bỗng nhớ đến câu thơ ‘Niên niên tuế tuế hoa tương tự’ (Năm năm tháng tháng hoa vẫn giống nhau),dường như ba đêm Giáng sinh liên tiếp đều như thế này.
Đêm Giáng sinh đầu tiên, cô và Tô Trí Khâm cùng ở phòng chiếu phim, vừa xem bản ‘Hoàng tử bé’ tiếng Nga, vừa kể chuyện vu vơ cho anh nghe.
Đêm Giáng sinh thứ hai, cô ở Murmansk, tin lời Edward, loay hoay hơn hai tiếng đồng hồ, làm ra một chiếc bánh sinh nhật xấu xí.
Đêm Giáng sinh thứ ba, cô vẫn nằm trên giường anh, ngắm ánh trăng và tuyết bay ngoài cửa sổ.
Vậy năm thứ tư thì sao?
Kiều Vụ có chút tiếc nuối nghĩ, trong nước sẽ không có không khí Giáng sinh đậm đặc như nước ngoài, có lẽ cô sẽ gọi một ly trà sữa nóng vào buổi tối sau khi tan làm, một mình ngồi trong phòng cũ của bà ngoại vừa trò chuyện với bạn bè, vừa xem chương trình giải trí.
Người ta nói thói quen là thứ khó bỏ nhất, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-bay-on-nhu-te-dai/5215193/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.