Kỳ nghỉ kết thúc, áp lực làm đồ án triển lãm liền theo đó mà đến.
May mắn có tranh sơn dầu do Mondes cung cấp, mới không đến nỗi làm bài tập cuối kỳ của năm ba này trở thành trang giấy trắng.
Cho dù là Francis, hay Alexander, hoặc là Eva, đều đang vô số lần đau đầu đến muốn chết.
Tần suất gặp mặt của cô và Tô Trí Khâm vẫn không cố định, lúc có lúc không.
Chỉ là may mắn là, từ sau khi trở về từ Murmansk, mỗi ngày buổi tối tan học, Sophia đều sẽ đặc biệt từ trang viên đến, chuẩn bị bữa tối phong phú cho cô.
Kiều Vụ cũng không phải một người sẽ cự tuyệt đồ ăn, cho nên cô đương nhiên mà hưởng thụ lòng tốt của người khác, cũng thỉnh thoảng thông qua WeChat, bày tỏ lòng cảm ơn với chủ nhân trang viên.
Có lẽ là nhờ vào sự ‘nuôi dưỡng từ xa’ liên tục mấy tháng của đối phương.
Mặc dù ban ngày vì ngủ nướng dậy muộn mà vội vã đến trường nên không ăn sáng, Kiều Vụ cũng không còn triệu chứng đau dạ dày nữa.
Không thể không nói, đây có lẽ là khoảng thời gian cô được chăm sóc tốt nhất sau khi mẹ qua đời.
Thi thoảng Tô Trí Khâm cũng sẽ xuất hiện ở căn hộ của cô khi cô tan học trở về.
Cùng cô ăn bữa tối, tiện thể tìm hiểu một chút việc học của cô, sau đó vừa đánh vừa hỏi cô còn bao lâu nữa thì tốt nghiệp.
Kiều Vụ giỏi dùng ứng dụng đếm ngược để ghi lại thời hạn, đương nhiên trả lời trôi chảy.
Sau đó cô sẽ nhận được ‘cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-bay-on-nhu-te-dai/5215188/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.