Theo bàn tay Tô Trí Khâm thâm nhập vào quần áo, đồng tử của Kiều Vụ đều bắt đầu chấn động.
Cô đưa tay muốn ngăn anh lại, nhưng cô dù sao cũng không quá thành thạo với việc điều khiển máy bay.
Tay trái vừa buông ra khỏi bàn điều khiển, lực đạo của tay phải liền sẽ mất kiểm soát.
Chiếc động cơ cánh quạt nhẹ nghiêng nghiêm trọng về phía bên trái.
Kiều Vụ chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đều đang nghiêng về phía cửa kính bên điều khiển.
Cô ở trong tầng mây loãng bị cánh quạt đánh nát, kinh hoảng gọi tên anh.
Mắt thấy phía trước đầu máy bay chính là dãy núi tuyết kéo dài.
Nhưng lần này, Tô Trí Khâm cũng không ra tay điều chỉnh vị trí máy bay.
Kiều Vụ quen dựa dẫm vào anh trong phương hướng, nhưng giờ này khắc này, đối phương cũng không có ý định làm thừa.
Cho nên dưới bản năng cầu sinh, cô cũng chỉ có thể tập trung tinh lực để tự cứu mình trong hoàn cảnh khó khăn.
Nhưng trong cơ thể căng thẳng của cô, cô thậm chí không thể phân biệt được có bao nhiêu ngón tay.
Nhưng cô cuối cùng cũng hiểu ra, tại sao Tô Trí Khâm buổi sáng lại đặc biệt cho người chuẩn bị váy cho cô.
Cánh máy bay hiểm hiểm cọ qua núi tuyết, phía trước là đường bằng phẳng xanh thẳm.
Người đàn ông dường như hài lòng với biểu hiện của cô, có những nụ hôn dịu dàng dừng lại trên cổ cô, khen ngợi cô gặp nguy không hoảng loạn, khen ngợi phản ứng mà cơ thể cô đưa ra.
Cô bị anh một tay ôm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-bay-on-nhu-te-dai/5215187/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.