Hôm sau, lúc Giang Dữ Mặc tỉnh lại, cả người xương cốt mềm nhũn, cảm thấy mình như thể chìm vào trong đám bông mềm mại.
Nơi này là thiên đường sao?
Cậu mở mắt ra, trần nhà xa lạ nhắc nhở cậu đây là ở nhân gian, rồi sau đó ký ức tối hôm qua mới ùa lên trong lòng.
Giang Dữ Mặc hưng phấn xoay người dậy.
A ha!
Cậu đã thành công đánh vào bên trong nhân vật chính, tiếp theo, thì phải thu hoạch lòng tin của nam chính, sau đó lại chơi một chút thủ đoạn nhỏ, khiến họ ngờ vực lẫn nhau, rồi sụp đổ!
Giang Dữ Mặc híp mắt nhướng mày đắc ý.
Vẻ mặt âm hiểm đặt trên mặt người khác, trên gương mặt thanh tú còn phúng phính trẻ con của cậu chỉ cao mới 1m5 hiện giờ không chỉ không khó coi, ngược lại còn linh động tinh ranh.
Giang Dữ Mặc tràn ngập động lực, nhanh chóng rửa mặt xong xông thẳng ra ngoài.
Bước đầu tiên lấy lòng nhân vật chính: Nấu một bữa sáng ngon lành.
Cậu nhìn đông nhìn tây, lao vào nhà ăn bên phòng khách, vừa muốn vọt vào phòng bếp thi triển tài năng, Cố Ngu đang xem máy tính bảng bên bàn ăn ngước mắt lên: "Dậy rồi? Ngồi đi."
Sau đó anh gọi một tiếng với phòng bếp, dì liền bưng bữa sáng ra.
Giang Dữ Mặc nhìn chằm chằm bữa sáng kiểu Trung Quốc mùi thơm mờ mịt trước mặt, một bụng thoả thuê mãn nguyện tức thì nước chảy về biển đông.
Cậu trừng mắt nhìn cỡ vài giây.
Thôi, tương lai còn dài!
Cố Ngu ở bên cạnh nhìn cậu cơ thể nhỏ bé lẩm nhẩm lầm nhầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906675/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.