Có Từ Phi Diệu đi thúc giục, đồ ăn rất nhanh đã bưng lên.
Bảy tám người trong phòng riêng, nhìn như vờ vịt đánh bài, thực tế đều đang mỗi người có suy nghĩ riêng, khẽ khàng chú ý động tĩnh trong một góc.
Đều là món dễ tiêu hóa, Giang Dữ Mặc cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt, chỉ kịp nở một nụ cười cảm kích với Cố Ngu, rồi vùi đầu lùa cơm.
Cậu trông thật sự đã rất đói, còn bị đồ ăn bỏng cho sh sh thè lưỡi ra tán nhiệt.
Cố Ngu cứ vậy nhìn cậu, đáy mắt lập loè u mang sâu thẳm.
Giang Dữ Mặc không phát hiện chút nào, cậu rất ít có lúc ăn no, cuối cùng lúc dừng lại nhìn đồ ăn còn dư lại rất nhiều, có chút lưu luyến không rời: "Này đây, em có thể mang đi không ạ? Đêm nay họ mất mặt như vậy, em trở về chắc chắn sẽ bị đánh, còn sẽ đói bụng, những thứ này em lén giấu đi, thì mấy ngày tiếp theo sẽ không phải đói."
Cậu nói xong còn ngượng ngùng vuốt ót cười, dường như cảm thấy có chút ngại vì đưa ra việc này trước mặt nhiều người như vậy, hai chân cậu bất an dẫm lên nhau, môi cắn ra dấu vết, trên mặt hiện lên hồng nhạt ngượng ngùng.
Dáng vẻ bé đáng thương nhưng khiến người đau lòng chết được.
Cố Ngu nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cậu, còn chưa nói chuyện, Từ Phi Diệu đã đau lòng mà giành lên tiếng trước: "Được được được, đương nhiên có thể. Đủ không? Nếu không tôi bảo phòng bếp nấu thêm vài món?"
Vừa dứt lời, Từ Phi Diệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906674/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.