Máy lạnh trong phòng ngủ mở rất vừa, làn da chạm đến không khí lành lạnh, nhưng lúc này bất luận là người quỳ hay ngồi, đều như thể cảm thấy cơ thể có một ngọn lửa, đang bỏng cháy hừng hực.
Cảnh tượng trước mắt thật sự quá tuyệt vời.
Giang Dữ Mặc l**m môi, hưởng thụ thưởng thức thời khắc tuyệt diệu thuộc riêng về mình trước mặt.
Nhân vật chính của cả cuốn sách, người cầm quyền tập đoàn công ty lớn, người đàn ông vốn được gọi ôn nhuận biết lễ, lịch thiệp ưu nhã, lúc này lại mặc trang phục chẳng ra gì như thế, hai tay bị trói sau người quỳ trước mặt cậu.
Chỉ nhìn, Giang Dữ Mặc đã cảm nhận được sung sướng và sảng khoái cực hạn.
Cho dù kiếp trước, kh*** c*m khi cậu kế hoạch khiến Cố Ngu mất đi tất cả cũng không mãnh liệt như hiện giờ khiến Cố Ngu cam tâm tình nguyện quỳ trước mặt cậu.
Không, quả thực là không thể so sánh.
Càng không cần phải bàn cậu kiếp trước còn tốn công sức rất lớn, tính kế đủ kiểu, cả ngày trừ ngủ thì không có thời gian nghỉ ngơi, nào có sảng khoái như đời này.
Chỉ e đến cả tác giả nguyên văn cũng không ngờ được, một vật hy sinh nó tùy tay thiết lập có thể nắm được nam chính.
Giang Dữ Mặc ngửi hương huân nhàn nhạt trong không khí, trên người cậu chỉ khoác một chiếc áo tắm dài cổ chéo, ngón tay nhẹ nhàng phớt qua cổ áo, ngữ điệu ngây thơ: "Anh ơi, áo ngủ của anh rộng thật nha. Thậm chí cũng không che được ngực gì cả."
Cổ áo vừa vặn lệch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906656/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.