Lần này chuyển nhà bố trí gì đó đều để Giang Dữ Mặc sắp xếp hết, vì giữ sự thần bí, cậu còn yêu cầu Cố Ngu hai ngày này không được về nhà, khiến anh chỉ có thể ở khách sạn gần đó.
Anh vừa tò mò, đồng thời lại có một chút chờ mong bí ẩn bản thân cũng không thể phủ nhận.
Hai ngày này đến cả bản thân Cố Ngu còn chưa từng bước chân vào căn hộ, đã sắp dẫn bạn tốt tới cửa, trong lòng vô cớ dâng lên một chút thấp thỏm.
Bởi vì Giang Dữ Mặc yêu cầu anh không được xem theo dõi, cho nên Cố Ngu đến nay vẫn chưa biết căn hộ được bố trí thành dáng vẻ gì.
Tích!
Nhập vào mật khẩu, cửa lớn mở ra.
Cố Ngu đứng ở cửa, nhìn mấy vòng chung quanh, mày không dấu vết nhăn lại lại giãn ra.
"Anh đã về rồi!" Giang Dữ Mặc nghe thấy tiếng từ trong phòng bếp đi ra, cậu mặc tạp dề hình thỏ trắng, cánh tay trắng tuyết giơ xẻng cơm, đôi chân dài trắng ngọc ló ra từ dưới tạp dề, nhìn từ chính diện thế mà như không mặc gì vậy.
Cố Ngu vội vã đi vào muốn đẩy người vào phòng mặc quần áo, đến gần mới phát hiện cậu mặc quần đùi, chỉ là quần đùi ngắn hơn tạp dề, cho nên mới sẽ trông giống như không mặc gì.
Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch đã đi vào, trong tay mỗi người xách theo một túi.
Từ Phi Diệu cười tủm tỉm nói: "Đây, chúc mừng chúc mừng."
Giang Dữ Mặc nhìn hắn một cái, nhận lấy, ôm lấy cánh tay Cố Ngu, mặt dụi dụi trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906655/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.