Trong phòng ngủ yên tĩnh, bức rèm kéo lên che hết ánh nắng bên ngoài.
Từ Phi Diệu nằm trên giường lớn mềm mại thoải mái, hai mắt nhắm nghiền, tròng mắt dưới mí mắt đảo loạn điên cuồng không quy luật, lông mi run rẩy dữ dội một cách bất an, phảng phất nhìn thấy chuyện gì khiến hắn sợ hãi, chẳng vài phút, mồ hôi căng thẳng túa ra không ngừng như nước giếng, chẳng mấy chốc đã đổ mồ hôi đầm đìa.
"Hộc!"
Từ Phi Diệu chợt mở bừng mắt, tròng mắt lộ ra mảng lớn tròng trắng mắt, kinh hoàng còn chưa rút khỏi con ngươi, không biết hắn nghĩ đến gì, trên mặt liên tiếp lộ ra thần sắc hoang đường, khiếp sợ, sợ hãi.
Từ Phi Diệu nhìn thoáng qua hoàn cảnh, là phòng ngủ của hắn.
Hắn một tay cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, vì quá mức căng thẳng, cơ bắp cánh tay thậm chí căng chặt đến mức cứng đờ, ngón tay cứng còng mấy độ không cầm được điện thoại.
Cuối cùng, Từ Phi Diệu dùng hai tay mới cầm được điện thoại, ngón cái ấn xuống nút khóa màn hình.
Thời gian trên màn hình ánh vào đáy mắt một cách rõ ràng.
Từ Phi Diệu cúi đầu che trán, thông tin đại não tiếp thu được quá hỗn loạn, như một cuộn len rối.
Không biết qua bao lâu, hắn rốt cuộc chải chuốt rõ ràng ký ức trong đầu.
Hắn nhớ được rồi.
Hắn nhớ được tất cả rồi.
Phanh không nhạy rơi xuống vực nổ tung, đó không phải mơ, mà là cách chết của hắn ở đời trước.
Sau khi chết rồi, ý thức của hắn cũng không lập tức biến mất, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906640/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.