Cố Du Du rúc trên sofa trong phòng khách, buồn bã ỉu xìu gọi điện thoại, ngữ điệu có chút ý làm nũng, mẹ Cố vốn muốn đến nhà ấm trồng hoa yên lặng thả chậm bước chân.
"Không được, hôm nay em không đi được." Cố Du Du duỗi tay với lấy ly trên bàn, đầu chỉ rướn một chút, đầu lại đột nhiên đau nhói, cô sh một tiếng, không nhịn được nhỏ giọng oán giận với vẻ không vui: "Không biết có phải hứng điều hòa bị cảm không, hay gần đây nằm mơ quá nhiều, không ngủ đủ, đầu như bị Dung ma ma đâm kim, đau quá."
Trong loa truyền ra giọng nói yếu ớt của Từ Thành Anh: "Anh cũng vậy, anh Tiểu Giang, hai ngày này đều không thể chơi với cậu. Ắt xì, tôi hình như bị cảm rồi, còn có hơi sốt choáng quá."
Mẹ Cố ngạc nhiên vì con gái thế mà có quan hệ tốt như vậy với Từ Thành Anh, thường xuyên sẽ điện liên lạc, chẳng qua nghĩ rồi nghĩ, Từ Phi Diệu và A Ngu quan hệ tốt, có lẽ Từ Thành Anh được anh trai cậu dặn dò phải chăm sóc Du Du.
Đang nghĩ như vậy, mẹ Cố vừa định tiếp tục đi ra ngoài, thì một giọng nói khác tuổi trẻ sạch sẽ truyền ra.
"Cơ thể không khỏe, phải nghỉ ngơi nhiều biết không? Cảm mạo thì uống thuốc, không ngủ đủ thì ngủ nhiều, sức khỏe quan trọng hơn."
Giọng của thiếu niên có hơi sữa, nhưng ngữ điệu mang theo sự kiên định chân thật đáng tin: "Các cậu nhanh khỏe lên, chúng ta mới có thể cùng ra ngoài chơi."
'Ra ngoài chơi với tôi đi, tôi dẫn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906639/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.