Trong phòng nghỉ của tổng công ty Tập đoàn Cố thị, trên bàn đặt một cà mèn, mẹ Cố tự tay múc đầy một chén canh, đặt tới trước mặt Cố Ngu.
"Uống nhân lúc còn nóng." Mẹ Cố nhìn quầng thâm dưới mắt anh, có chút đau lòng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Khoảnh thời gian gần đây con đều không ở nhà, ăn cũng ăn không ngon, ngủ cũng ngủ không tốt, việc này bảo mẹ sao yên tâm con ở ngoài một mình?"
Hầm là canh gà đen, thả đủ loại nguyên liệu bồi bổ tốt với cơ thể, nguyên liệu thuần chất. Mùi hương thức ăn nồng đậm và mùi thuốc thoang thoảng bổ sung cho nhau, uống vào một ngụm, dạ dày ấm áp vô cùng thư thái.
Cố Ngu cúi đầu uống nửa chén, mẹ Cố thấy anh không đáp lời gì, lo tự mình nói tiếp: "Nếu như con có thể tìm một người, đôi bên chăm sóc lẫn nhau, vậy mẹ cũng không cần mất ngủ cả ngày suốt đêm, phiền não anh em các con rốt cuộc khi nào mới có thể tìm một đối tượng?"
"Không ngủ được có thể đọc sách," Cố Ngu buông chén: "Ngài không phải đăng ký tham gia lớp nghệ thuật ạ? Vừa lúc có thể lấy hoa trong nhà ấm luyện tập."
Mẹ Cố: "..."
Bà im lặng một chút, đột nhiên chú ý đến chỗ cổ tay áo anh hơi bất đồng với áo sơmi màu trắng: "Tay con…"
Điện thoại rung lên.
Sự chú ý của Cố Ngu bị dời đi, mẹ Cố do dự một chút, không tiếp tục nói tiếp nữa.
Cố Ngu liếc nhìn tin nhắn, tay cầm điện thoại đột nhiên siết chặt.
"Hôm nay không còn sớm, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906630/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.