Lầu một, quán bar.
Đèn cầu quay tròn xoay tròn, ánh đèn đủ mọi màu sắc nhuộm toàn bộ không gian thành một bảng màu lớn.
Dưới ánh đèn mờ ảo, ngay cả mặt cũng không thấy rõ, giữa người với người lại thân mật khăng khít, tùy ý uốn éo cơ thể theo nhịp điệu mạnh mẽ, nảy sinh ra tình cảm mập mờ mông lung.
Giang Dữ Mặc lấy ra kiên nhẫn lớn nhất của mình đời này để diễn kịch với gã sến súa trước mắt.
Cậu cầm một ly rượu, môi áp vào miệng ly, khóe miệng vẫn luôn treo cười nhẹ, thường thường có lệ với gã sến súa mà nhấp một ngụm rất nhỏ.
Cố Ngu sao còn chưa đến?
Chẳng lẽ anh ta thấy mình nói chuyện phiếm với gã đàn ông khác, cũng không ghen một tí?
Giang Dữ Mặc không tin.
Trước đây chỉ một Tần Húc thôi mà cũng phân cao thấp trong âm thầm, bây giờ cậu đều ở quán bar rồi, còn nói chuyện với người khác, anh không có khả năng nhịn được.
Chờ một chút vậy.
Nơi này ánh đèn ảm đạm, Giang Dữ Mặc híp mắt, đối phương liền hoàn toàn không nhìn ra cậu không kiên nhẫn, còn tưởng rằng cậu bị mình chọc vui vẻ, trên thực tế Giang Dữ Mặc do thấy được một bóng người quen thuộc.
Cậu nheo hai mắt, sao cô ta lại xuất hiện ở đây?
Còn có, gã đàn ông kia là ai?
Cạch!
Ly rượu thủy tinh trong suốt va lên bàn rất nhẹ, gã sến súa dừng lại lời chém gió ba hoa, có hơi kinh ngạc dời lên theo cánh tay bó bột: "Hửm? Sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là muốn đi phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906629/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.