Cố Ngu ngay cả giày da cũng chưa cởi lập tức vọt vào căn hộ, bước nhanh lao vào căn phòng đã được người ở hơn một tuần, dừng lại trước cửa phòng tắm rộng rãi.
Ánh sáng từ kính bên cạnh rải vào, sạch sẽ sáng ngời, trên bồn rửa tay còn đặt cốc và bàn chải đánh răng, trên tường treo vật phẩm dùng rửa mặt, hết thảy đều giống như mấy ngày trước, cũng chẳng có gì thay đổi.
Nhưng tất thảy cũng thay đổi --- Giang Dữ Mặc biến mất.
Cố Ngu lùi lại một bước, nghiêng người nhìn quét phòng ngủ.
Chăn mỏng trên giường là chiếc mình bọc lấy Giang Dữ Mặc tối qua, lúc này đang hỗn độn nằm trên giường, ở giữa gò lên một ổ nhỏ, Cố Ngu có thể tưởng tượng không lâu trước đây, người kia đang thoải mái nằm bên trong.
Người đàn ông đi quá gấp, tóc không chút cẩu thả bị mồ hôi ướt nhẹp, chật vật rũ trước mắt.
Anh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.
Trong lòng có vô số cảm xúc đâm loạn trong ngực.
Giọng nói thật lâu chưa từng xuất hiện, lúc này lại lần nữa xuất hiện trong đầu.
- Mày xem, ngoan ngoãn trước đó của cậu ta đều là giả vờ! Chỉ chờ mày thả lỏng cảnh giác, nhân cơ hội trốn thoát khỏi mày!
- Không, không đúng! Cậu ấy mấy ngày nay…
- Cậu ta mấy ngày nay ngoan ngoãn gọi mày vài tiếng anh trai! Mày thật đúng là coi cậu ta thành em trai ngoan?!! Mày quên cậu ta đời trước là lấy lòng khoe mẽ, lấy được niềm tin của người khác như thế nào sao?
Mày lời thề son sắt nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906618/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.