Trong bóng đêm, không ai trả lời.
Bức màn chắn sáng nặng nề ngăn cản toàn bộ ánh sáng bên ngoài, trong phòng không có chút nguồn sáng nào, là đen kịt duỗi tay không thấy năm ngón tay.
Sau khi thị giác bị cướp đoạt, thì cảm quan khác sẽ phóng đại vô hạn.
Hô hấp dồn dập, nhịp tim thấp thỏm, mùi hương bình thường của sữa tắm tinh chất dưỡng da trải qua nhiệt độ cơ thể bốc hơi, trở nên dinh dính ngọt nị, như một tấm lưới, quấn quanh bao vây Cố Ngu.
Bàn tay tinh tế không biết khi nào sờ lên cổ anh, như khiêu khích tựa như gần như xa.
Hầu kết Cố Ngu hơi lăn, đã bị đầu ngón tay của Giang Dữ Mặc đè lại.
Cố Ngu cách áo ngủ đè lại một bàn tay khác đã sờ xuống bụng dưới, trầm giọng nói: "Cậu rốt cuộc muốn làm gì?"
Giang Dữ Mặc vẫn im lặng, lòng bàn tay cậu bị thẳng thừng đè lại, cậu cũng không vùng vẫy, chỉ dùng chút sức đi cọ sát cơ bắp mượt mà có lực bên dưới.
Bụng căng cứng không thể kiểm soát, Giang Dữ Mặc tiến thêm một bước, cằm vừa nhấc, miệng vừa há, đã tiến đến cần cổ người đàn ông.
Ướt trơn ấm áp, tiếng nước chậc chậc, cậu chỉ dùng nửa đoạn trước, vừa nhẹ vừa mềm, đầu tiên là từ từ nghiền qua, rồi sau đó đầu lưỡi hơi khơi lên.
Phảng phất muốn móc vào trong lòng anh.
Giang Dữ Mặc nghẹn một cơn tức, cho dù là kiếp trước cậu hao hết tâm tư mưu tính, cũng chưa trả giá nhiều tâm tư như hiện tại, còn tưởng rằng Cố Ngu thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906617/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.