Bà Giang nhanh chóng gọi điện cho con gái, lại phát hiện đường dây điện thoại bận không liên lạc được.
"Điện thoại ba con cũng không gọi được." Bà Giang ngược lại gọi điện cho thư ký công ty, đối phương lại nói sếp Giang đã rời công ty vào một giờ trước.
Bà Giang ngồi trở lại ghế sofa, trên khuôn mặt luôn luôn bày mưu lập kế lúc này vô thần mờ mịt.
"Chỉ không gọi được mà thôi." Giang Sùng Nguyên nói: "Chuyện gì vậy mẹ?"
Giang Sùng Nguyên cũng không rõ chuyện bà Giang đi tìm Tiền Thịnh, nên cũng không biết Giang Dữ Mặc thế mà có thể toàn thân mà lui từ trên tay Tiền Thịnh Tiền Hâm.
Tiền Thịnh chắc chắn không chiếm được chỗ tốt gì từ Giang Dữ Mặc, khẳng định sẽ trút lửa giận lên người nhà họ Giang!
Bà Giang luống cuống, bà nắm chặt cánh tay Giang Sùng Nguyên, bộ móng đẹp đẽ cấu Giang Sùng Nguyên đau đớn.
Bà Giang nôn nóng hoảng loạn khẽ hét: "Mau! Mau tìm người đi tìm Tiểu Nhiễm! Chậm sẽ đến muộn mất!!"
^
Ánh nắng vàng nhạt chiếu qua cửa kính trong suốt rộng lớn, trải rộng trên giường thành từng mảng lớn, chiếu lên người thiếu niên như những ngôi sao vụn, mái tóc đen ánh vàng, làn da trắng sáng.
Nhưng thiếu niên chỉ trợn tròn mắt nhìn chằm chằm trần nhà mãi không nhúc nhích, đùi trắng tinh cũng sắp bị mặt trời phơi đỏ cũng chẳng động đậy một tí.
[Ký chủ! Anh dậy rồi!]
Ánh mắt Giang Dữ Mặc đờ đẫn, không nói một lời.
[Ký chủ, anh vừa rồi nhận một cuộc gọi! Hình như là ba anh gọi tới?]
Giang Dữ Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906594/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.